Trang chủ Đăng nhập
Cùng chơi Army2 sv ATVN, free 50 triệu xu mỗi ngày

Lần hoạt động

Diễn đàn | Người khuyết tật | Nghị lực sống
Tìm kiếm
Chia sẻ lên Zing twitter Google PlusView 1243
  Xúc động chuyện đời cô bé khiếm thị trong 'Giọng hát Việt nhí'
xchieclax xchieclax (SV!) [Off] [#] (21.10.2014 / 08:20)
Đang tìm người yêu
(TNO) “Hồi nhỏ em cũng ước có phép màu chữa lành đôi mắt của mình nhưng sau này thì không nghĩ tới nữa vì em biết trên đời không có phép màu”, câu nói của cô bé Ngọc Anh, thí sinh thể hiện ca khúc Ơn nghĩa sinh thành trong tập 1 vòng Giấu mặt Giọng hát Việt nhí khiến chúng tôi ứa nước mắt…
Hình ảnh minh họa
Ngọc Anh trò chuyện cùng PV Thanh Niên Online khi đi tập hát cùng chương trình - Ảnh: Thiên Hương

Không dám tin ở phép màu

Gặp Ngọc Anh (12 tuổi, sống tại TP.HCM) khi cô bé được bà ngoại và bà Chín, hai người thân thương nhất, “hộ tống” đi tập nhạc chuẩn bị cho các vòng thi sắp tới của Giọng hát Việt nhí. Dù đôi mắt không nhìn thấy nhưng Ngọc Anh tỏ ra là một cô bé lạc quan, vui vẻ. Đang chụp ảnh, nghe tiếng rao “bò bía, bía bò”, cô bé cười sằng sặc.

Bà ngoại nuôi của Ngọc Anh cho biết: “Tôi nhận nuôi Ngọc Anh khi cháu chỉ mới 6 tháng. Cũng là ruột rà trong nhà nhưng hoàn cảnh của cháu, tôi không tiện nói ra. Cháu gọi tôi là bà ngoại, em tôi là bà Chín. Lúc đầu khi đưa cháu về nuôi thì khó khăn lắm. Tôi mới ra viện sau thời gian điều trị bệnh viêm gan. Con bé 6 tháng tuổi không biết cười, nghe tiếng người lạ là khóc suốt, mỗi lần khóc cả xóm đều nghe. Thời gian đó, tôi lại không làm ra tiền, ông xã thì làm tài xế. Tiền bạc trong nhà tôi không thiết tha trị bệnh nữa mà dành để mua sữa về lo cho cháu…”.

Nói đến đây, giọng bà nghẹn đi như cố kiềm chế sự xúc động của mình khi nhớ lại cái ngày còn ẵm ngữa trên tay cô cháu gái vừa sinh ra đã chịu nhiều bất hạnh.

“Tôi và em mình thương cháu từ nhỏ vì thấy cuộc đời con bé đã chịu quá nhiều bất hạnh. Mắt không nhìn thấy mà lại không được ở gần bố mẹ. Bởi thế bao nhiêu tình cảm chúng tôi đều dành hết cho cháu. Cháu cũng rất hiểu chuyện, rất ít khi than trách vì khiếm khuyết của mình”, bà chia sẻ thêm.
Hình ảnh minh họa
Ngọc Anh cùng bà ngoại (trái) và bà Chín - Ảnh: Thiên Hương

Mặc dù chịu nhiều thiệt thòi nhưng bù lại Ngọc Anh lớn lên trong tình thương của cả gia đình bà ngoại, ông cậu. Cô bé hào hứng khoe: “Trong nhà, con được mọi người cưng nhất đó cô!”.

Ngọc Anh cho biết ban đầu, em học Trường Phổ thông đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu nhưng sau đó vì học tốt nên được chuyển qua học tại Trường THCS Hoàng Văn Thụ chung với các bạn bình thường. Năm học rồi em còn được học sinh giỏi và danh hiệu Cháu ngoan Bác Hồ.

Thỉnh thoảng, cô bé cũng bị bạn bè trêu chọc vì khiếm khuyết của mình. “Khi đó, em không khóc mà chỉ… méc cô thôi. Sau đó thì em cũng quen rồi. Ở gần nhà em cũng có những bạn không ngoan, hay chọc em hoài nhưng riết rồi cũng quen”, Ngọc Anh bảo.
Hỏi Ngọc Anh có bao giờ ước mơ có được phép màu khiến đôi mắt mình lành lại không, cô bé đáp: “Hồi nhỏ em cũng muốn chữa lành đôi mắt nhưng bây giờ em biết có muốn cũng chữa không được. Em nghe bác sĩ nói là mắt của em không chữa được. Hồi nhỏ em cũng ước có phép màu, sau thì không nghĩ tới nữa vì em biết trên đời không có phép màu đâu. Niềm hy vọng của em cứ giảm từ 50% xuống 40% đến 20% và giờ chỉ còn 1% thôi. Nhưng em không khóc vì điều đó, em quen rồi”.

Ngọc Anh không khóc thật, cô bé trả lời nhẹ tênh như thể đã sẵn sàng đón nhận sự thật đau lòng này từ lâu nhưng những người nghe được câu trả lời thốt ra từ miệng cô bé 12 tuổi này thì không khỏi xót xa.

Bà ngoại Ngọc Anh cũng rướm nước mắt: “Tôi không kỳ vọng gì nhiều ở cháu hết. Cháu làm được bất cứ điều gì tôi cũng cảm thấy hạnh phúc hết. Giờ điều tôi lo sợ nhất là một ngày nào đó tôi có mệnh hệ gì thì không biết cháu sẽ sống với ai, ai lo cho cháu”.

Một câu nói bóp chết giấc mơ làm ca sĩ

Ngọc Anh bảo em thích hát từ nhỏ và hát mọi lúc mọi nơi. “Đi tắm cũng hát, ăn cũng hát, vào lớp cũng hát. Nói chung là em thích hát lắm”, Ngọc Anh cười.

Việc cô bé đi thi Giọng hát Việt nhí là do ông cậu tình cờ xem tivi, thấy chương trình thông báo tuyển thí sinh nên báo lại. Vốn yêu thích chương trình từ mùa đầu tiên và đặc biệt là cô bé dân ca Phương Mỹ Chi, Ngọc Anh quyết định nhờ bà ngoại đăng ký cho em dự thi.

“Lúc nộp đơn cho cháu cũng là sắp hết hạn đăng ký. Trên đường đi tôi cứ phập phồng lo sợ người ta không chấp nhận một thí sinh khiếm thị như cháu nhưng cũng may là mọi chuyện đều suôn sẻ”, bà ngoại Ngọc Anh chia sẻ.
Hình ảnh minh họa
Ngọc Anh xuất hiện trong chương trình Giọng hát Việt nhí - Ảnh: BTC

Dù mê hát nhưng Ngọc Anh chưa bao giờ tham gia văn nghệ ở trường và Giọng hát Việt nhí là sân khấu đầu tiên mà em được đứng hát trước đông đảo mọi người. Ấy vậy mà cô bé chỉ “run chút thôi” và thành công trong việc chinh phục cả bốn vị huấn luyện viên. Tuy nhiên, đến phút cuối, cô bé đã bật khóc vì quá xúc động khi nghĩ đến những người thân yêu của mình.

“Lúc hát ca khúc này, cảm xúc của em rất khó tả vì khi hát, em nghĩ tới ba mẹ sinh thành ra em và bà Chín, bà ngoại đã nuôi dưỡng khôn lớn. Em nghe kể hồi nhỏ em khó nuôi lắm, thường xuyên bị bệnh, đau bụng, đau mắt mà các bà vẫn nuôi em khôn lớn. Lúc hát ca khúc này em xúc động đến khóc luôn”, Ngọc Anh nhớ lại.

Giọng hát mộc mạc nhưng giàu cảm xúc của Ngọc Anh đã khiến các huấn luyện viên lẫn khán giả vô cùng xúc động. Không ít người chia sẻ trên Facebook rằng đã ứa nước mắt khi xem tiết mục này.

Bà ngoại Ngọc Anh cho biết: “Khi thấy mọi người khen ngợi, các huấn luyện viên cùng chọn cháu, tôi vui đến độ không ngủ được 2 đêm liền vì không tin đây là sự thật. Trước khi thi, con bé bảo con sẽ ráng thi để mang phần quà đặc biệt về tặng ngoại nhân dịp sinh nhật”.

Dẫu vậy, Ngọc Anh bảo em vẫn chưa hài lòng về giọng hát của mình hôm đó và quyết tâm sẽ thể hiện tốt hơn trong những vòng thi sau. Những ngày này, cô bé chăm chỉ luyện tập không chỉ là với huấn luyện viên Cẩm Ly mà còn tập hát ở nhà. Mỗi lần như thế, hàng xóm lại kéo đến nghe, động viên em.

Hình ảnh minh họa
Cô bé chinh phục được cả bốn huấn luyện viên vì giọng hát đầy cảm xúc của mình - Ảnh: BTC

Tuy nhiên, khi được hỏi có ước mơ sau này sẽ trở thành ca sĩ không, cô bé bảo: “Em chỉ thích sau này được đi hát phục vụ ông bà, cô chú, anh chị chứ không dám mơ làm ca sĩ. Cách đây không lâu, có lần em ngồi đợi ngoại đến đón, một phụ huynh ngồi gần đó hỏi em lớn lên muốn làm nghề gì. Em nói là con muốn làm ca sĩ. Và cô ấy nói rằng cô chưa bao giờ thấy có người khiếm thị đi làm ca sĩ. Từ đó về sau, em không bao giờ muốn làm ca sĩ nữa...”.

Bà ngoại Ngọc Anh cho biết từ sau sự việc đó, cô bé không bao giờ dám nhắc hai từ ca sĩ trước mọi người mà chỉ nói là con muốn đi hát để phục vụ mọi người và nuôi bà ngoại với bà Chín.

Hỏi Ngọc Anh sau này đi hát có tiền em sẽ làm gì, cô bé thật thà cho biết ngoài việc mua quà cho mọi người trong gia đình ra em còn muốn tự tay sắm chiếc đàn organ để có thể vừa đàn vừa hát và mua máy vi tính để học như các bạn.

Lại hỏi em có nghĩ mình sẽ đoạt giải quán quân không, có muốn được trở nên nổi tiếng như Phương Mỹ Chi năm ngoái không, cô bé lắc đầu: “Em không dám mơ tới chị ơi!”.

Thiên Hương
(Bạn cần [Đăng nhập] để thấy link!)
Đã chỉnh sửa. xchieclax (07.11.2014 / 12:05) [1]

__________
Tin học như cơm bình dân

Bài viết liên quan:

  Tổng số: 1

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Trong diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống
1 / 14